Dinh Ly Lon Fermat Chung Minh < 95% BEST >
Họ chứng minh được rằng: (tức là tồn tại nghiệm cho phương trình
Dịch nghĩa là: "Không thể tách một số lập phương thành tổng của hai số lập phương, hay một số mũ bốn thành tổng của hai số mũ bốn, hay tổng quát, với bất kỳ số mũ nào lớn hơn 2; Tôi đã tìm ra một chứng minh thực sự tuyệt vời cho điều này, nhưng lề sách này quá nhỏ để có thể chứa nó" .
Năm 1637, Pierre de Fermat – một luật sư người Pháp với niềm đam mê toán học mãnh liệt – đã đọc cuốn của Diophantus (một công trình nền tảng về lý thuyết số). Khi xem xét một bài toán liên quan đến phương trình bậc hai Pythagore, Fermat đã nảy ra một ý tưởng và viết nguệch ngoạc lên lề sách bằng tiếng Latinh: dinh ly lon fermat chung minh
Suốt hơn một năm, Wiles cố gắng sửa chữa, nhưng không thành công. Ông đã định công bố thất bại. Nhưng rồi, cùng với học trò cũ , trong lúc thử một hướng đi khác, họ nhận ra rằng sự kết hợp giữa phương pháp nâng hạng của Ribet và một ước lượng chính xác hơn về các đại số Hecke có thể vá lỗ hổng.
Tuy nhiên, một bước đột phá mang tính chiến lược xuất hiện: Người ta nhận ra rằng chỉ cần chứng minh cho (n) là đủ. Vì mọi số (n>2) đều có ước số nguyên tố lẻ hoặc là bội của 4 (đã giải quyết). Họ chứng minh được rằng: (tức là tồn
Để dễ hiểu, cốt lõi chứng minh của Wiles – Taylor gồm các bước:
Bài viết này sẽ đưa bạn hành trình qua thời gian, từ lúc định lý được ghi chú nguệch ngoạc trên lề một cuốn sách cho đến khi nó được chứng minh bằng những công cụ toán học tối tân nhất. 1. Định lý lớn Fermat là gì? Ông đã định công bố thất bại
This public link is valid for 7 days and shares a thread, including any personal information you added. This link or copies made by others cannot be deleted. If you share with third parties, their policies apply. Can’t copy the link right now. Try again later.
Nếu giả thuyết modular đúng cho đường cong bán ổn định, thì (E) phải modular.
xn+yn=znx to the n-th power plus y to the n-th power equals z to the n-th power trong đó là một số nguyên lớn hơn
Không đầu hàng số phận, Wiles cùng với người học trò cũ của mình là Richard Taylor đã dành thêm 14 tháng ròng rã để sửa chữa sai lầm. Vào một ngày tháng 9 năm 1994, trong một khoảnh khắc thiên tài, Wiles nhận ra rằng giải pháp không nằm ở việc sửa hệ thống Euler, mà là quay lại kết hợp lý thuyết Hecke với cấu trúc ông từng bỏ qua. Lỗ hổng đã được lấp đầy.